Loading

Phòng ngủ không cửa Phần 1

4 comments
phùuuu ... thế là đã qua biết bao nhiêu năm .... vẫn là căn phòng đấy nhưng mọi thứ đã thay đổi .. chỉ là bấy lâu qua vẫn chưa gắn cánh cửa cho nó .. !
Đã biết bao ấp ủ..những ước mơ trên chiếc giường đó .. ngày nào cũng phải chào nó trước khi bắt đầu ngày mới , những cảm xúc mỗi ngày lại khác nhau từ giấc mơ, suy nghĩ, những gì diễn ra trong ngày hôm ấy.
Căn phòng ngủ thì chẳng thể gọi là phòng ngủ vì ít nhất nó cũng chẳng có được cái "cửa". Chúng ta cần 1 sự yên tĩnh trong khi ngủ .Tôi chẳng biết người ta làm ra cánh cửa để làm gì ! nhưng đơn giản nó ngăn cách mọi thứ .
Tôi gọi phòng ngủ là vì tôi ngày nào cũng phải ngủ ở đấy , làm mọi thứ cũng ở đấy .Nếu bạn muốn ngủ trên chiếc giường già đấy . điều đầu tiên bạn phải làm là trùm mền kính mặt vì lý do thứ nhất mọi xứ xung quanh rất ồn ào, mọi người khi đi qua điều nhìn vào đấy .Bạn sẽ chẳng ngủ được nếu cứ vẫy tay hay liếc mắt với mọi người khi đi qua phòng.

Những tôi không đắp mền vì đơn giản tôi tìm ra cách hay hơn thế! Đó là tắt đi đèn thì mọi thứ xung quanh sẽ một màu đen , mọi người khi đi qua cũng chẳng để ý làm gì !

Dù căn phòng có nhỏ bé thế nào ! khi bạn tắt đèn mọi thứ xung quanh sẽ được bóng đen bao phủ . Bạn chẳng còn biết cây quạt của mình ở đâu , thì ngay lúc đó bạn có thể bình tâm suy nghĩ ,và mơ ước !Điều đầu tiên tôi nghĩ trước khi ngủ là được ở trên 1 thảo nguyên mênh mông , có gió lùa qua người hoặc ở trong túp liều trên thảo nguyên đấy và đợi trời mưa .

Tại sao lại đợi trời mưa vì đơn giản tôi thích mưa .Mưa đêm lại cảm giác cô đơn , lạnh lẽo . tôi đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp khi trời mưa , bây giờ nhớ lại vẫn nhớ như ngày hôm qua , miệng cứ nhết mép cười nhưng lại đau .

Cười ở đây thì chắc chắn là kỷ niệm đẹp dưới mưa , còn đau đơn giản có lẽ là không còn nữa , mưa đem lại cả hai cảm giác đối nghịch nhau nhưng tôi vẫn thích , khi khoản thời gian đây là giây phút hồn nhiên không phải suy nghĩ bất cứ điều gì , vui !...

khi bạn ngủ điều đầu tiên bạn nghĩ có thể khác nhưng mọi thứ điều nhắm đến kỷ niệm đẹp . Cuộc sống của tôi ngày càng buồn tẻ , Tôi tự tách mình ra khỏi mọi người .
Tôi chẳng biết mình lại viết blog và còn viết say sưa như thế này từ bao giờ và còn ngạc nhiên hơn khi lần đầu tiên lại nghĩ về căn phòng của mình . khoản nữa năm nay ngày nào cũng như ngày ấy .
Nếu tôi gặp người quen cười với tôi thì hôm ấy cảm giác rất phấn khởi,lân lân suốt ngày hôm ấy. Các bạn suy nghĩ có lẽ con người tôi đơn giản lắm . Đúng là vậy mới mấy ngày trước có một người kêu tôi rất to , còn cười rất to,còn tôi thì chẳng biết người ấy là ai .... Đến cuối ngày khi nằm trên chiếc giường đấy tôi lại nhớ lại đấy là một người bạn ngày xưa .....
Cảm giác khó chịu bắt đầu đến ... tại sao mình không nghĩ ra sớm hơn.... chắc nó giận mình rồi ... ôiiiii... mọi thứ đã bắt đầu xấu hơn khi tôi nghĩ ....chắc nó nghĩ mình không thèm cười với nó...

Tôi đưa ánh mắt của mình ra khỏi phòng . Một cái nhìn xa xăm ... và tôi bắt đầu thiếp đi, sau vài ngày tôi vẫn chưa quên được lúc đấy .. Tôi đã hối hận rất nhiều lần từ nhỏ đến giờ chẳng có chuyện gì làm một lần mà hoàn hảo.

Chưa suy nghĩ ra được gì để viết thôi để bữa khác viết tiếp vậy


4 comments:

AAC_Corporation said...
July 27, 2011 at 1:31 AM

bài viết của bạn hay quá:)
Rất vui được làm quen với bạn!